Câu
chuyện văn chương.
Nhà
thơ Nguyễn Bính và tác phẩm của ông đã đồng hành thân thiết với nhiều thế hệ gần
một thế kỷ qua. Nhưng Nguyễn Bính vẫn luôn là nhà thơ cô đơn và cô độc.
Ông
cô độc cả về cảnh ngộ và tâm trạng thi sĩ. Là một lữ khách giang hồ ra Bắc vào
Nam, chỉ trong vòng 15 năm ông đã đi suốt dọc chiều dài đất nước, lúc ở Hải
Phòng, Bắc Giang, lúc ở Thái Nguyên, Hà Nội, lúc lại nhảy tàu vào Huế hứng mưa
dầm gió bấc, rồi tất tả phương Nam nơi miệt vườn Lục tỉnh... ở đâu ông đến cũng
sống được là nhờ có thơ. Lưng vốn thơ tình được nhiều người mến mộ. Có lúc ông ở
trọ một mình lo toan một mình cho kế sinh nhai bằng chữ nghĩa. Hồi ông vô Sài
Gòn năm 1939 – 1940 có lúc ông phải mặc cả, ngả giá bán từng câu thơ đăng báo để
có tiền trang trải cho cuộc sống như một hành khất giang hồ giữa chốn phồn hoa
Sài Gòn xưa. Tiền thì ít, khó kiếm nhưng:
