Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

HỌC VIẾT THƠ ĐƯỜNG Tranh thơ của Cẩm Phú


GƯƠNG THIỀN


Dạo chốn bồng lai ngắm cảnh đời
Sinh ly tử biệt lắm sầu ơi!
Định tâm lặng trí tầm chơn pháp
Thâu khí hòa thân đắc đạo trời.
Lục dục thất tình thông ý diệu
Tam huê cửu khiếu phát tâm ngời.

CLB TÌNH THƯƠNG

Tặng CLB Thiền Trường Sinh học Rạch Dừa.


Một tuần hai cấp học “Tình thương”
Kiến thức giờ đây đã tỏ tường.
Mở sáu luân xa mình tự luyện
Nhớ ba lần thở Dưỡng sinh Trường...
Nan y tật bệnh lìa đau khổ
Hạnh phúc an nhiên hợp lẽ thường.

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

SAY...!



Cạn chén trời xiêu đất cũng xiêu
Nôn nao mây gió đổ nghiêng chiều.
Lơ mơ khóe mắt bầy chim én
Líu ríu bên tai tiếng sáo diều.
Một túi đong đầy thương với nhớ
Lưng bầu dốc tuột ghét cùng yêu.
“Kim triêu hữu tửu – Kim triêu túy
Minh nhật sầu lai – Minh nhật ưu”.

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2018

RĂNG và LƯỠI

(Thể Phú Đắc)


“Thiệt nhu thường tồn
Xỉ cang tất chiết”(*)

Biết “uốn” cho nên tớ vẫn còn
Mi vì tấp tểnh phải ăn đòn.
Trò đời xảo trá vô chừng đoạn
Cuộc sống ganh đua khó hảo hoàn.

CHIỀU NHỚ



Thương cánh cò nghiêng mỗi buổi chiều
Bờ tre cong ngọn đứng đăm chiêu.
Người về ngõ trúc mờ sương khói
Nắng đọng hàng cau vẳng sáo diều.
Kỷ niệm thời thơ miền vọng tưởng
Cảm hoài quê mẹ chốn thân yêu.
Nổi nênh mới thấy tình sâu nặng
Gửi lại ngày xưa nỗi nhớ nhiều.

BÀ RỊA QUÊ TÔI


Bà Rịa quê tôi đẹp tuyệt vời
Sông Dinh trong mát lững lờ trôi.
Gạo thơm, nếp dẻo tinh hoa đất
Rừng thắm, đồng xanh cảnh sắc trời.
Khách đến rồi đi, đi chẳng dứt
Người qua vẫn nhớ, nhớ khôn nguôi
Đất lành chim đậu, tình nồng thắm
Yêu lắm quê mình... Phước Lễ ơi!

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2018

LÀM THƠ NÓI LÁI ĐƯỢC VỢ

Có anh sinh viên lên thành phố học trường Văn Khoa, ở nhà trọ. Dần dà, anh có quen cô bạn gái cũng là bạn học. Qua lại nhiều lần, không may cô nàng có bầu đã mấy tháng. Cô gái tính chuyện bỏ thai, anh chàng không nghe. Chuyện vỡ lở, hai người đành dắt nhau về quê trình bố mẹ hai bên để xin phép cưới... chạy.


GHẸO CÔ BÁN CAU

Ngày xưa, có anh học trò nọ, học giỏi mà cũng khá... mê gái. Trên đường đến trường, hàng ngày anh đều phải đi qua chợ. Trong chợ, có cô hàng bán trầu cau rất xinh đẹp, làm chàng mê mẩn. Không biết tán tỉnh ra làm sao, anh chàng đành phải nhờ ông thầy đồ làm cho bài thơ để “tán” cô hàng bán cau. Nhận tiền “boa” rồi, thầy đồ ứng khẩu:


HỌA VĂN CHƯƠNG

Kính tặng cố nhà thơ Phùng Cung



Chuốc họa văn chương đã mãn phần
“Xem đêm” càng thấu mộng phù vân.
“Ngựa già” Chúa bỏ nên hoài sức
“Giai phẩm...” người khen phải lụy thân.
Tuyệt bút phạm lề thành hận bút
Thi nhân lạc chữ hóa tù nhân.
Khuyên người đã trót theo nghề viết
Uốn lưỡi, buông câu mọi lúc cần.

LONG SƠN THI QUÁN



Long Sơn thi quán đủ hiền tài
Bút pháp toàn gia đáng bậc tài.
Điểm hẹn giao lưu bao kẻ sĩ
Là nơi hội tụ lắm anh tài.
Tìm tòi mọi lẽ tâm thêm sáng
Học hỏi điều hay trí mới tài.
Bởi vậy sân chơi đầy hữu ích
Hỏi ra chả nhẽ chẳng thành tài?

MỪNG BUỔI HOA ĐÀO GẶP GIÓ ĐÔNG – Tranh thơ Phạm Xuân Khu


TRANH GIÀNH...

Luận đàm

Tâm nhàn chính là phúc khí lớn nhất đời người. Người không tranh giành tâm hồn ung dung, thản đãng, phẳng lặng như nước hồ thu in soi lấp lánh ánh mặt trời. Người không so đo, tính toán thì tấm lòng rộng mở, tự nhiên mà vui vẻ, khoái hoạt.


Người xưa coi không tranh đoạt chính là phẩm chất lớn nhất của người quân tử. Vì chỉ có kẻ tiểu nhân mới tranh giành mối lợi nhỏ, quên đi nghĩa khí. Người ta cũng nói: “Lương thực ngàn gánh cũng chỉ 3 bữa mỗi ngày, nhà rộng ngàn gian đêm ngủ cũng không quá 2 mét”.